Sách Nói] Gieo Thói Quen Nhỏ, Gặt Thành Công Lớn - Chương 1
Chuyện các bà trong cung Nguyễn

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Tuyết
Ngày gửi: 09h:27' 20-05-2024
Dung lượng: 870.9 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Tuyết
Ngày gửi: 09h:27' 20-05-2024
Dung lượng: 870.9 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Chuyện các bà trong cung
Nguyễn
Nguyễn Đắc Xuân
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di
động
Nguồn: http://vnthuquan.net
Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Mục lục
-1-2-3-4-5-6-7-8-9- 10 - 11 - 12 - 13 - 14 - 15 - 16 - 17 - 18 - 19 - 20 - 21 - 22 - 23 - 24 - 25 - 26 - 27 - 28 - 29 - 30 -
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-1MỘT NGƯỜI CON GÁI THUẬN HÓA TRONG BINH NGHIỆP ĐẦU
TIÊN CỦA NGUYỄN HOÀNG
cacbatrongcungnguyen.jpg
Rời miền Bắc, Nguyễn Hoàng giong buồm tiến thẳng vào Nam. Cập
bến cảng Yên Việt (Cửa Việt), bản bộ tướng quân lên bờ dựng
doanh trại trên cồn cát thuộc xã Ai Tử huyện Vũ Xương (Triệu
Phong). Quân trinh sát của Nguyễn đi khắp vùng Thuận Hóa nghiên
cứu địa hình, địa vật…
Kết quả nghiên cứu được trình lên, Nguyễn Hoàng rất thích thú với
địa thế xã Phú Xuân thuộc huyện Hương Trà “núi sông vàng tụ,
cảnh đẹp dân giàu”. Được địa lợi, Đoan Quốc Công liền bàn đến
việc “thi hành đức chính để vỗ về dân chúng” nhằm xây dựng cơ
nghiệp lâu dài.
Lúc đó, tướng nhà Mạc là Quận Lập đang đóng dinh cơ tại Khang
Lộc (Lệ Ninh) nghe tin Đoan Quốc Công thừa lệnh Trịnh Kiểm vào
trấn đất Thuận Hóa lấy làm tức giận.
Để trừ hậu họa, Quận Lập tức tốc tổ chức hai cánh quân vào đánh
Đoan Quốc Công. Cánh thứ nhất gồm 30 chiếc thuyền đến ngay
Cửa Việt thị uy; cánh thứ hai gồm một ngàn bộ binh đi qua đường
Hồ Xá – Lãng Uyển (?) đến đóng ở miếu Thang Tương (?) dự định
sẽ đánh úp cướp doanh trại của chúa Tiên (tức Nguyễn Hoàng Đoan
Quốc Công).
Trước thế lực của Quận Lập (nhà Mạc), chúa Tiên rất lo lắng: Vì
quân Nguyễn vỏn vẹn chỉ có mười chiếc thuyền, bộ binh không có
làm sao có thể đương đầu với quân nhà Mạc?
Một đêm, bên ngọn đuốc, chúa Tiên đang thao thức, tư lự… bỗng
nghe bên bờ sông tiếng sóng nước kêu “trảo trảo” Chúa lấy làm lạ!
Sáng hôm sau, thấy một vùng nước xô sóng cuộn khác thường.
Chúa ngước mắt nhìn trời khấn thầm:
- Trên sông nếu có thần linh xin phù hộ cho, đánh tan quân giặc, sẽ
lập miếu phụng thờ bốn mùa tế lễ!
Đêm hôm ấy Chúa nằm mơ thấy một người đàn bà mặc áo xanh,
tay cầm chiếc quạt thẻ đến thưa rằng:
- Tướng quân muốn diệt trừ ngụy đảng cần lập kế dụ chúng đến
bãi cát ven sông, thiếp sẽ giúp sức trừ được, khỏi phải phiền nhiễu
đến dân trong miền.
Nói xong người trong mộng buông tay áo ra đi… Chúa tỉnh dậy,
trong lòng thầm vui. Chúa nghĩ: “Chiêm bao thấy người đàn bà bảo
ta phải lập kế dụ địch, như vậy ắt phải dùng kế mỹ nhân”.
Lúc bấy giờ Chúa mới có một nàng hầu đẹp, quê ở xã Thế Lại (Huế)
tên là Ngô Thị Lâm. Tuy là phận gái nhưng bà gan dạ, có mưu trí,
ứng đối trôi chảy, nhan sắc thì “Nguyệt mờ hoa thẹn, dáng điệu cá
lặn chim sa” so với nàng Tây Thi ở Hàm Đan (Trung Quốc) chẳng
kém bao nhiêu! Chúa cả mừng, gọi nàng Lâm đến giao nhiệm vụ:
đem vàng bạc, kỳ nam đến trại quân nhà Mac, tiến dâng các vật
báu, xin mở đường hòa hiếu. Nếu cần nàng phải ưng chịu cho Quận
Lập tư thông, mục đích là làm sao dụ được Lập đến đất Trảo Trảo
để có kế diệt trừ. Thật là chuyện lạ đời, ngoài sức tưởng tượng của
một người con gái, nàng Lâm sụp lạy kêu khóc:
- Tiện thiếp từ khi được theo hầu Chúa thượng, dốc lòng theo nữ
đạo, giữ gìn tiết giá phu nhân. Nếu Chúa muốn thiếp nhảy vào chỗ
nước sôi lửa bỏng muốn chết thiếp không dám chối từ. Nhưng nếu
bảo thiếp để cho Quận Lập tư thông thì thiếp không thể nào hiểu
được. Thần thiếp xin nhận tội chết chứ không thể nào làm theo lời
Chúa thượng.
Chúa vừa đau xót vừa kính phục người tiết phụ tìm lời an ủi và
thuyết phục nàng.
- Lời của nàng thật đúng với phẩm hạnh lớn của đàn bà. Ta hiểu rõ
lòng nàng. Nhưng nay vì sự nghiệp “quốc gia đại sự” nếu nàng
không xả thân thì không có ai ở đây có thể phá được giặc. Nàng hãy
cứ nghe lời ta, đừng chối từ.
Nàng Lâm đành lau nước mắt và làm theo lệnh Chúa.
Mang lễ vật đến doanh trại Quận Lập, nàng Lâm cung kính thưa:
- Thân vâng mệnh quan Quận Đoan, nghe tin minh công oai trời
sắp đến, lo sợ khôn xiết, đặc cách sai tiện thiếp đem ít đồ vật xưa
đến lễ mừng để bày tỏ thành tâm. Xin minh công cho lập lễ thề:
Minh công làm huynh trưởng, bản quan của thiếp làm nghĩa đệ,
cùng đồng lòng chung sức may mới tránh khỏi hiềm thù đánh giết
lẫn nhau gây đau thương cho trăm họ.
Quận Lập liếc mắt ranh mãnh, cất giọng cả mắng:
- Ngươi muốn làm sứ giả đàn bà đến thuyết khách để câu ta đó
chăng?
Thị Lâm giả vờ run sợ, sụp đầu van lạy nhưng vẫn liếc mắt chuyển
làn thu ba đưa tình… Quận Lập vốn là một tên tham của, mê gái,
thấy nàng Lâm xinh đẹp, quyến rũ, ăn nói ngọt ngào, lửa dục trong y
bốc lên. Quận Lập liền đổi thái độ, sai người ra nhận lễ vật rồi đứng
dậy bước đến cầm tay nàng Lâm dắt vào phòng riêng… Nàng Lâm
đã dùng kế “cành dương ngả theo bóng dương” khiến cho Quận Lập
đắm say mê muội… Nàng Lâm nhắc lại việc lập đàn thề. Quận Lập
chiều ý, liền nghe theo.
Với sự cảnh giác, Quận Lập cho trinh sát đi thám thính biết Quận
Đoan quân ít, không có gì đáng phải sợ, bèn cùng với nàng Lâm
định ngày làm lễ thề kết nghĩa.
Được tin Quận Lập đã bằng lòng, Đoan quận công mừng rữ khôn
xiết, sai người bí mật đến vùng Trảo Trảo dựng một gian miếu tranh,
đào hố ngầm bốn phía, chọn một số dũng sĩ cầm khí giới ẩn mình
trong hố dùng cỏ lác và cát lấp bên trên như đất liền. Để một ít
người già yếu cầm chổi, xách sọt đứng ở cửa miếu… đợi lệnh.
Hạ tuần tháng mười năm ấy, nàng Lâm đưa Quận Lập đến miếu
tranh làm lễ thề… Thấy quân binh Quận Đoan không bao nhiêu lại
có vẻ già yếu, Quận Lập chủ quan không đề phòng.
Bắt chước Quan Vân Trường ngày xưa, Quận Lập dùng một chiếc
đò nhỏ cùng với 30 lính thân hành đến chỗ hội thề.
Khi thuyền Quận Lập ghé vào cồn cát Trảo Trảo, ngay trước cửa
miếu, Quận Lập cầm bảo đao bước lên bộ đi thẳng vào miếu. Nàng
Lâm theo sau, thảnh thót gọi:
- Xin minh công bước chậm lại kẻo bản quan của thiếp lo sợ…
Quận Lập cất tiếng cười vang và đi chậm rãi. Từ xa Đoan Quốc
Công áo mão chỉnh tề chắp tay kính cẩn đón chờ… Thình lình Đoan
Quốc Công quát lớn:
- Quân bay mau dậy đón tiếp tôn huynh!
Quân mai phục dọc theo các hố cát vùng dậy xông vào vây bắt.
Quận Lập cả kinh, hồn xiêu phách lạc co giò tháo chạy… Ra đến bờ
sông thì thuyền vừa rời bến, Quận Lập dốc hết sức bình sinh nhảy
ào lên mạn thuyền, nhưng… vị tướng hiếu sắc rơi tõm xuống nước.
Ngay lúc ấy bộ tướng của Đoan Quốc Công là Thự Trung và Thự
thiết ào tới, thấy Quận Lập đang lóp ngóp dưới sông bèn dương
cung bắn chết. Quan hầu của Quận Lập hoảng loạn mạnh ai nấy
chạy tìm đường thoát thân.
Thắng trận, về bản doanh, Đoan quận công mở tiệc khao thưởng
tướng sĩ, sai người tôn tạo miếu Trảo Trảo và sắc phong cho vị thần
linh ấy là “Linh thu phố trạch tướng hựu phu nhân” bốn mùa cúng tế.
Riêng nàng Lâm, Chúa gọi đến bảo rằng:
- Trừ được Quận Lập và phe đảng là nhờ công lao to lớn của nàng.
Ta muốn chọn người tài trí gả chồng cho nàng để tại thành địa vị
công khanh thoát kiếp cô đơn của kẻ nô tỳ và cũng là để làm hiển
trạng công lớn.
Nàng Lâm khóc lóc, than rằng:
- Ý nguyện bình sinh của thần thiếp là được cầm khăn lược theo
hầu Chúa thượng giữa trọn tiết trinh. Chỉ vì việc nước mà xác thân ô
uế, khó mà rửa được. Vậy từ nay thần thiếp xin giữ việc bếp núc,
quét tước đền ơn thánh chúa vẹn đạo làm tôi. Còn việc Chúa
thượng muốn cải giá cho thần, thì đến cùng, thần sẽ chẳng dám
phụng mệnh. Xin Chúa thượng lượng thứ cho.
Chúa cười đáp:
- Đây là việc nước, không phải lỗi hay tội tình riêng của nàng. Đền
công đáp nghĩa là do ý muốn tự bản thân ta và nàng nên nghe theo
để làm sáng tỏ thân danh với đời sau.
Chúa ân cần khuyên giải, vỗ về nhiều bận, nàng mới vâng chịu. Bấy
giờ có Ngô Côn, người gốc Nghệ An, làm phó Doãn sự ở vệ Thiện
Vũ đang theo giúp việc tại phủ chúa. Ngô Côn tướng mạo khôi ngô,
văn võ kiêm toàn, thông kim bác cổ… rất được Chúa yêu mến nên
được Chúa chọn cho kết duyên với nàng Lâm xinh đẹp. Tân nhân
và Tân lang bái vọng tạ ơn rồi làm lễ giao bôi và động phòng hoa
chúc…
(Theo Nam Triều Công nghiệp diễn chí)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-2QUẬN CHÚA A-MÔ
(hay Sắc đẹp và tiếng nói của đàn bà)
Để sống yên ở phương nam, Nguyễn Phúc Nguyên (tức chúa Sãi)
đã tích cực đắp thành lũy, trang bị vũ khí mới cho quân đội để khi
cần có thể đương đầu với quân Trịnh ở phía Bắc. Một trong những
trở ngại khó vượt qua của chúa Nguyễn là vấn đề mua sắt, đồng,
diêm tiêu để đúc súng. Chúa Sãi nhờ bọn thương gia Hòa Lan, Bồ
Đào Nha, Tàu, Nhật… nhưng bọn này không thật lòng nên Chúa
không yên tâm. Cuối cùng Chúa đã biết phát huy truyền thống của
phụ nữ Việt Nam, gả một người con gái cho thương gia Nhật tên là
Araki Sôtarô (Hoàng-mộc Tôn-thái-lang). Thương gia này vừa làm
chủ một cửa hàng lớn ở Hội An vừa có tàu viễn dương đi mua bán
ở hải ngoại. Từ đó bà quận chúa xứ Đàng trong ngày đêm tỉ tê với
chồng, Araki Sôtarô không thể từ chối được người đẹp nên ông đã
thỏa mãn mọi yêu cầu của chúa Sãi. Chúa Sãi cần gì thì tàu của
Araki đi Áo Môn, Quảng Đông và trường Kỳ chở về ngay thứ ấy.
Nhờ thế mà quân đội của chúa Nguyễn được trang bị rất đầy đủ,
mọi cuộc tấn công của quân Trịnh ở phía Bắc vào đều bị chặn đứng.
Theo nhà Đông phương học Đuy-mu-chi-ê (Pháp) thì bà quận chúa
xứ Đàng trong này tên là Amô. Trong một chuyến về thăm quê
chồng, quận chúa bị giữ lại ở Nhật bởi nghiêm lệnh của Mạc-phủ
Đức-xuyên cấm những người Nhật đi thông thương hải ngoại. Vì thế
mà đôi vợ chồng Việt-Nhật này không trở lại được đất Thuận
Quảng. Năm 1845 bà mất ở Trường Kỳ và mai táng tại chùa
Dainonji. Con cháu của bà còn giữ một cái gương soi của bà đem ở
nước Nam qua, bề ngang tấm gương đo được ba tấc rưỡi, bề cao
ngót bốn tấc, chung quanh chạm trổ và mạ vàng y như của người
Tây phương.
(Theo Việt sử giai thoại của Đào Trinh Nhất, Hn, 1943)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-3VÌ NỮ SẮC SỰ NGHIỆP SUÝT TAN TÀNH
Chúa Thượng Nguyễn Phúc Lan (1635-1648) có công trong việc dời
dinh phủ từ Phước Yên vào Kim Long, lại lập được nhiều võ công
hiển hách trong các cuộc chiến tranh với quân Trịnh (ở phía Bắc),
với quân Chiêm (ở phía Nam), với giặc Ô-Lan (tức Hòa Lan) ngoài
biển Đông. Thời đại ông là một trong những giai đoạn vàng son nhất
của các chúa Nguyễn nở xứ Đàng trong. Thế mà sự nghiệp ấy suýt
vỡ tan vì nhan sắc một góa phụ…
Nguyên chúa Sãi (1613-1635) có người con trưởng là Nguyễn Phúc
Kỳ trấn thủ Quảng Nam (1). Kỳ làm rể Cai cơ Tống Phước Thông.
Sống với vợ là Tống Thị, sinh được ba con, bỗng nhiên Kỳ mất (277-1631). Trong tâm tư, Phước Thông nuôi hy vọng con rể sẽ nối
nghiệp chúa, nào ngờ cái chết đột ngột của Kỳ, nên ông hết sức thất
vọng. Ông quyết định đưa cả gia quyến về miền Bắc, riêng nàng
Tống Thị không chịu theo cha hồi hương (?).
Lúc thuyền Phước Thông vừa ra đến vùng biển thuộc xứ Đàng
ngoài, nàng Tống Thị liền vào thăm em chồng là Nguyễn Phúc Lan
đang ở ngôi chân chủ tại phủ Kim Long…
Tống Thị là một nhan sắc diễm lệ. Nàng sẵn vốn sắc nước hương
trời lại thêm thuận đưa tình gợi cảm, ăn nói, cử chỉ quyến rũ, duyên
dáng, khôn ngoan. Nàng còn có một phương thuật chinh phục tình
yêu đến kỳ lạ. Phương thuật đó nằm trong một xâu chuỗi kết bằng
trăm thứ hoa! Từ xâu chuỗi toát ra một mùi thơm ngây ngất làm cho
nhiều kẻ quyền cao chức trọng phải đắm đuối say mê, quên cả đạo
nghĩa luân thường, thanh danh, sự nghiệp coi nhẹ tựa lông hồng.
Trong số những “nạn nhân” của nàng có Công thượng vương
Nguyễn Phúc Lan.
Từ khi gặp chị dâu, tiếp nàng Tống Thị có xâu chuỗi trăm hoa
(1639), tâm thần chúa Thượng mê mẩn, ngày đêm tơ tưởng, ăn ngủ
không yên. Chúa bèn cho phép Tống Thị được tự do ra vào Vương
phủ… Lòng say mê dâng cao qua những lần gặp gỡ, bất chấp cả
luân thường đạo lý, luật lệ chốn Vương phủ, em chồng và chị dâu đi
vào ái ân hoan lạc bất luận đêm ngày…
Góa phụ họ Tống được Chúa sủng ái, quý trọng, tin cậy đến độ
nàng muốn nói gì thì nói, làm gì thì làm. Nàng khiến làm gì Chúa
cũng nghe theo.
Lên đến đỉnh quyền uy, Tống Thị bắt đầu hành động: nàng xúi dục
Chúa trừng trị những người mình oán ghét, nhất là những cận thần
trung nghĩa dám can gián Chúa, những kẻ tỏ ý khinh khi, miệt thị
những việc làm dâm ô bất chính và ám muội của nàng.
Đắm mê sắc dục, nghe lời yêu nữ làm nhiều việc sai trái, tính tình
chúa Thượng dần dà thay đổi. Từ một người khiêm nhã, nhân hậu,
chúa Thượng trở thành một hôn quân, một bạo chúa nóng nảy, hiếu
sát, đam mê vật dục, xa xỉ. Từ một vị vương chiến công hiển hách,
Chúa trở thành kẻ hoang dâm vô độ đến bỏ bê quốc sự, coi nhẹ xã
tắc sơn hà. Thế là Tống Thị đã tạo được chỗ đứng, đã triệt hạ
những người đối lập. Nàng ra tay làm giàu bằng cách nhận hối lộ
của những kẻ cúi luồn cầu cạnh. Nàng thẳng tay bóc lột đám dân
đen… Chẳng mấy chốc nàng trở thành một tay cự phú đứng đầu
đám nhà giàu trong toàn cõi. Tiền bạc như nước, vàng ngọc châu
báu chất đầy rương hòm, ruộng đất cò bay thẳng cánh.
Nạn nhân nào dám kêu rên, than thở, oán trách thì chỉ một lời của
Tống Thị là lập tức bọn nha quân theo lệnh Chúa đến bắt giam cầm
hoặc đánh đập, hoặc hành hạ đến chết bêu xác giữa chợ hay ven
đường.
Số người chết oan ức vì một tay Tống Thị ngày càng nhiều, nhưng
mọi lời ta thán đều bị bưng bít bởi những vụ khủng bố. Những lời
can gián chẳng những không có hiệu quả mà ngược lại chỉ làm tăng
thêm các cơn thịnh nộ lôi đình, rước thêm tai họa cho những bậc
trung ngôn. Ngay cả Nguyễn Phước Khê (con thứ mười của Nguyễn
Hoàng), chú ruột của Nguyễn Phúc Lan, trước giờ lâm chung, chúa
Sãi đã ủy thác giải quyết mọi việc chính sự giúp đỡ thế tử còn trẻ
kém lịch duyệt, Nguyễn Phước Khê cũng từng cố công dẹp bọn
phản nghịch… Thế mà giờ đây cũng đành bất lực không khuyên
bảo, can gián nổi. Chúa Thượng thì không những để ngoài tai
những lời dị nghị, những khuyên bảo… mà còn tiến xa hơn trên
đường tội ác. Để chứng tỏ mối tình keo sơn nồng đượm của mình
đối với người đẹp, Chúa quyết định xây một lâu đài nguy nga tráng
lệ để cùng nhau an hưởng tuổi xế chiều. Cái lâu đài lạc thú mà chúa
Thượng định xây đòi hỏi rất nhiều tiền của, nhân công và vật liệu.
Chúa truyền bắt trăm họ phải lên núi lấy đá quý, lên rừng lấy gỗ quý,
phải tập trung đủ nhân công và thợ giỏi để thực hiện việc xây cất.
Sưu dịch từ đó càng thêm nặng nề, ác liệt. Lại thêm trời hạn hán,
mất mùa… dân tình đã đói kém lại càng thêm khổ ải. Tiếng kêu than
vang khắp đó đây. Trong vương phủ, những ai còn chút lương tâm
đều oán ghét Tống Thị và run sợ cho sự nghiệp của Chúa.
Chưởng cơ Nguyễn Phước Trung-em ruột của Chúa Thượng- vốn
có tính nóng nảy, cứng rắn. Ông nuôi một bầy thú dữ để mua vui.
Thấy Tống Thị quá lộng hành, ông đã gọi đích danh Tống Thị xỉ
mắng cùng đe dọa để bà ta dừng tay tội ác. Ông nói: “Đã đến lúc ta
phải cho bầy ác thú của ta nhai xương xé xác con mẹ dâm phụ họ
Tống để rửa hờn cho sĩ thứ. Có làm được như thế ta mới hả lòng”.
Nghe lời đe dọa của Chưởng cơ, Tống Thị rất lo sợ! Vì bà biết rõ
tính tình ông: đã nói là làm. Bà tránh mặt ông Chưởng cơ, cố nuốt
giận để tìm dịp phục thù.
Tuy vậy lời đe dọa của Chưởng cơ cũng có làm cho y thị chùn lại
phần nào, nhưng rồi lại tái diễn: chúa Thượng vẫn chưa bỏ ý định
bóc lột lương dân để xây dựng “lạc đài” cùng dâm phụ vui vầy.
Theo gương trung dũng của Chưởng cơ, Nội tán họ Phạm, vốn là
người cương trực, tiết khí, đã thẳng vào Vương phủ Kim Long, khấu
đầu thi lễ rồi khảng khái tâu bày với Chúa:
- Thân Chúa, xin hãy chém đầu hạ thần, nếu chúa Thượng không
còn nghe những lời trung ngôn! Kẻ bầy tôi này không thể sống mà
chịu tiếng bất trung bằng lòng nhắm mắt, ngậm tăm trước những
chuyện trái ngang có hậu quả đưa tới nhiều nguy cơ cho đại nghiệp!
Thái độ quyết liệt của Nội tán họ Phạm làm chúa Thượng sửng sốt.
Chúa đưa tay ra hiệu cho Nội tán cứ việc tâu bày. Phạm Nội tán cất
giọng đanh thép:
- Thân Chúa! Lịch sử xưa nay, điều kiêng kỵ nhất trong phép trị
quốc là xây đắp cung điện bằng oán hờn của trăm họ, chất chứa
kho lẫm bằng máu mỡ của lê dân. Vả lại, phép làm chính trị phải
tôn trọng cương thường. Nay chúa Thượng đã vì lòng nịnh ái một
phụ nhân dâm laonj đến coi nhẹ đạo lý, nhân luân, buông lỏng giềng
mối, gây cảnh điêu linh thống khổ cho sĩ thứ lê dân giữa lúc thiên tai
hạn hán đang dấy khởi, lan tràn… thì nhất định khó tránh khỏi cái
họa suy vong: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Là kẻ bầy tôi, trong
hoàn cảnh này, nếu không làm tròn trách nhiệm “tránh thần” để cứu
vãn tình thế, thì chỉ còn cái chết mới mong bảo toàn được khí tiết,
khỏi phải lỗi đạo ái quốc, trung nhân!
Dứt lời, Phạm Nội tán tuốt gươm khỏi vỏ, sẵn sàng tuẫn tiết trước
mặt chúa Thượng. Biết rõ khí tiết của vị trung thần, chúa Thượng vội
bước xuống, đến bên Nội tán ân cần phán bảo:
- Xin Phạm Nội tán hãy dằn tâm. Những lời trung nghĩa của
ngươi đã thức tỉnh ta rồi!
Ngay sau đó chúa Thượng hạ lệnh bãi bỏ việc xây cất lâu đài, gấp
rút tổ chức công cuộc chẩn tế… và bản thân Chúa dần lánh xa Tống
Thị.
Thật may mắn! Sự nghiệp của chúa Thượng đã tránh khỏi sự sụp
đổ vì nữ sắc. Nhưng tội ác của người đàn bà gian dâm này vẫn
chưa được chặn đứng, Tống Thị vẫn tiếp tục tác quái…
(Theo Nam triều khai quốc công nghiệp diễn chí)
Ghi chú:
(1) Các chúa Nguyễn thường cử các kế tử vào làm trấn thủ đất
Quảng Nam để tập sự, chuẩn bị nối nghiệp chúa tại Phú Xuân.
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-4ÁC THÚ KHÔNG BẰNG ÁC NHÂN
Do lời điều trần của Phạm Nội tán nên Tống Thị bị thất sủng. Ngày
đêm Tống Thị tìm mưu tính kế trả thù. Thị nghĩ phải làm sao cho sụp
đổ toàn cơ nghiệp của họ hàng chúa Nguyễn xứ Đàng trong mới hả
dạ.
Bà ta viết một mật thư kèm theo một xâu chuỗi trăm hoa do chính
tay bà kết rồi sai người tâm phúc đem ra cho thân phụ là Tống Phúc
Thông, nhờ dâng lên tận tay chúa Trịnh Tráng. Nội dung lá thư nói
lên lời thỉnh cầu khẩn thiết xin Trịnh Tráng sớm cất quân tiến vào
đánh Thuận Hóa, bà nguyện sẽ đem hết gia sản lớn lao của mình ra
lo việc nuôi quân. Cuộc Nam phạt thành công, bà xin về Đàng ngoài
hầu hạ Chúa.
Trịnh Tráng xem thư rất thích chí lại ngửi đến mùi hương của chuỗi
hoa, bỗng cảm thấy bần thần xao xuyến… càng nhìn nét chữ càng
mơ tưởng đến mỹ nhân nơi phương trời, lòng rộn rã mến thương,
nhớ nhung và nôn nóng mong được thấy dung nhan để vui vầy cá
nước.
Trong niềm khát khao, chúa Trịnh gấp rút tổ chức cuộc Nam phạt để
làm đẹp lòng Tống Thị.
Bị đánh bất ngờ, quân Nguyễn thua to. Quân Trịnh chiếm được Nam
Bố Chánh, hạ được lũy Thầy, đóng quân tại Võ Xá. Thế là lần này
quân Trịnh chắc mẩm sẽ đánh tan quân Nguyễn. Nhưng tại trại Toàn
Thắng, đại quân của Thượng Vương với cha con Trương Phúc
Phấn, Trương Phúc Hùn đã cầm cự dũng mãnh, giữ vững lũy
Trường Dục. Một trăm thớt voi uy vũ lẫm liệt dưới quyền điều khiển
của thế tử Nguyễn Phúc Tần cùng với quyết tâm của các hổ tướng:
Nguyễn Hữu Tiến, Nguyễn Hữu Dật, quân Nguyễn đã lật ngược thế
cờ.
Bị phản công như vũ bão, Trịnh quân rối loạn hàng ngũ, đạp lên
nhau chạy không còn manh giáp về tận bờ bắc sông Linh… Trịnh
Tráng thêm một lần vỡ mộng xâm lấn đất Thuận Hóa!
Tiếng súng đại thắng vừa dứt, tin vui chưa về đến Kim Long thì có
tin chúa Thượng đã đột ngột mất trên đường về qua phá Tam Giang!
Thật là một tin sét đánh. Có thuyết cho rằng chúa Thượng không
chết vì bạo bệnh mà có lẽ vì một âm mưu đầu độc của Tống Thị.
Phải chăng tình báo của chúa Nguyễn không thấy sự việc này?
Không hiểu khả năng tình báo của chúa Nguyễn lúc bấy giờ ra sao.
Chỉ thấy họ tỏ ra hoàn toàn mù tịt trước sự liên lạc của Tống Thị với
chúa Trịnh ở Đàng ngoài. Cho đến lúc chúa Thượng mất, vẫn chưa
có ai ở Đàng trong hay biết gì về tình tiết của cuộc can qua năm
Mậu Tý (1648) vừa qua là do bàn tay Tống Thị. Vì thế, sau khi chúa
Thượng qua đời Tống Thị vẫn còn lén lút hoạt động bên cạnh
Vương phủ ở Kim Long.
Thế tử Nguyễn Phúc Tần, 28 tuổi, đã có kinh nghiệm trong việc trị
quốc, đã lập nhiều chiến công bình Chiêm, thắng Trịnh, đuổi giặc Ô-
Lan ngoài biển Đông…lên kế nghiệp Vương.
Nguyễn Phúc Tần trở thành mối đe dọa của Tống Thị. Gian phụ lại
phải hoạch định một âm mưu mới để đối phó.
Âm mưu này cũng khá táo bạo. Quỷ kế của Tống Thị nhắm vào
Nguyễn Phúc Trung – người đã từng dọa thả bầy ác thú xé xác dâm
phụ để trả thù cho sĩ thứ. Tống Thị nghĩ là chỉ có Phúc Trung mới lật
đổ được cháu của ông. Tống Thị ngầm huấn luyện cho nàng Hoa,
một nữ tỳ duyên dáng nhất thành một người thành thạo trong việc
phục dịch các chốn cao môn rồi nhf[ người tin cẩn tiến vào dinh
Nguyễn Phúc Trung. Nàng Hoa hàng ngày tin cho Tống Thị biết
những sở thích của Trung. Và bà ta truyền ngón cho nàng Hoa thỏa
mãn đòi hỏi của Trung.
Thường mỗi lần dùng trà ngon, Phúc Trung thích dùng đồ ngọt.
Tống Thị liền giúp nàng Hoa dâng lên một quả bánh ngọt rất đẹp
kèm theo xâu chuỗi trăm hoa vô cùng ngoạn mục.
Phúc Trung ăn bánh, nhấm trà gật gù khen: tuyệt diệu! Rồi… trong
hương vị trà quý, bánh thơm ngọt, mùi hoa từ xâu chuỗi ma quái tỏa
ra khiến Phúc Trung cầm lấy hoa ngắm nhìn mãi không chán. Bất
giác Trung cảm thấy bồi hồi ngây ngất và lửa dục bốc lên, ông khao
khát được thấy người đã dâng bánh tặng hoa… Nàng Hoa vừa giả
bộ kín đáo vừa làm duyên giấu giếm, chối từ quanh quẩn để kích
thích cho ham muốn của Trung đến cao độ rồi mới khai chủ nhân
của những món quà quý ấy chính là Tống Thị. Trong phút đắm mê,
Phúc Trung không còn nhớ những chuyện cũ, không còn biết đất
trời gì nữa, ông bảo nàng Hoa khẩn cấp đưa Tống Thị vào dinh…
Ngay tối hôm ấy, Tống Thị trang điểm thật lộng lẫy theo nàng Hoa
lẻn vào dinh. Đứng trước nhan sắc kiều diễm phục sức trang nhã,
phong cách yểu điệu thục nữ của Tống Thị, Phúc Trung có ảo giác
như vừa trông thấy một giáng tiên vừa đội trăng sao vừa rẽ khói vén
mây đến với mình… Tống Thị vờ lễ độ khép nép thi lễ rồi thỏ thẻ
thưa:
- Trước đây, tiện thiếp vì khiếp sợ uy danh của bậc cao minh
quân tử nên phải ẩn tránh, nay cũng vì nể sợ uy danh mà phải đêm
hôm đến đợi lệnh dưới trướng!
Phúc Trung nghe những lời thưa gởi như mật rót vào tai ấy, tâm
thần trở nên mê mẩn, ông chắp tay vái lia lịa để tạ lỗi. Và… đêm
hôm ấy, với kỹ thuật ái ân “tía rụng hồng rơi” Tống Thị đã chinh phục
được lòng nịch ái, đắm say của một võ quan hung bạo đã từng xem
bà như một loại ma quái cần xé xác phanh thây.
Tống Thị trước là vợ của Nguyễn Phúc Kỳ, sinh được ba con trai,
sau Kỳ mất. Tống Thị ve vãn và truy hoan với em chồng là Phúc Lan
và giờ đây, sau khi lan chết, Tống Thị lại sử dụng thuật ái ân để thao
túng em Lan là Nguyễn Phúc Trung.
Thế là những gì phải xảy ra đã xảy ra… Nghe theo lời Tống Thị,
Phúc Trung bỏ tiền của kết nạp dũng sĩ chuẩn bị một cuộc “đảo
chánh” vào trung tuần tháng tư năm Giáp Ngọ (1654) lật đổ Hiền
Vương. Những người tham gia cuộc đảo chánh đều có tên trong
một danh sách do Tống Thị cất giữ.
Nhưng may mắn thay! Trời không dung kẻ tham tàn. Trong đám
thuộc hạ của phe Tống Thị - Phúc Trung có người tên là Thắng Bố,
khi hay tin có cuộc dấy loạn này y đã bí mật cấp báo cho Hiền
Vương biết.
Được tin ngày trước, hôm sau bất thần Chúa ban lệnh “giới
nghiêm”: chợ không được họp, đường sá cấm người đi lại, khắp nơi
từ thôn xã, đến sơn khê quân dân ai đâu ở đấy không được di
chuyển. Đồng thời tại Thượng Đô, Hiền Vương cho quân lính đến
dinh Phúc Trung bắt hết người nhà xét hỏi. Phúc Trung không chối
cãi được, phải cung khai sự thực. Tội mưu lật đổ là tội chết nhưng
nghĩ tình chú cháu, Hiền Vương không nỡ giết, ra lệnh tống giam
Phúc Trung vào ngục. Còn Tống Thị, tang vật đã rõ ràng không thể
chạy chữa gì nữa, bị chém và bêu đầu giữa chợ. Theo lệnh Chúa,
tịch thu gia sản to lớn của Tống Thị phân phát cho quân, dân trong
vùng.
Có người lấy được danh sách những người dự mưu làm phản trong
nhà Tống Thị đem dâng lên chúa Hiền. Nhưng thay vì khai thác để
thanh trừng, Hiền Vương đã ra lệnh đốt đi để mọi người yên tâm đổi
công chuộc tội…
Nhờ sự cương quyết và sáng suốt của Hiền Vương mà cái họa nữ
sắc được trừ diệt.
(Theo lịch sử xứ Đàng Trong, Tiên nguyên toát yếu phổ và Đại Nam
Thực lục tiền biên)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-5PHONG TÌNH CỔ LỤC
Hiền Vương là một ông chúa có tài quân sự, đêm ngày để tâm lo
toan những việc ích nước lợi dân, không chuộng yến tiệc, vui chơi.
Bỗng… vào tháng tư năm Nhâm Thìn (1652) xuất hiện giữa đám ca
nhi trong vương phủ chúa Nguyễn một áng “đào kiểm” thanh quý,
lộng lẫy mười phân vẹn mười! Nhan sắc ấy đã làm phai nhạt, lu mờ
tất cả những vẻ thanh tân, tứ lệ của đám phi tần đã dày công trau
chuốt sắc tài… Đóa hoa diễm lệ đó là nàng Đào Thừa – sinh trưởng
ở đất Nghệ An, nàng vừa có nhan sắc, vừa nết na đúng mực trăm
anh, cành vàng lá ngọc, lại thêm biệt tài đàn ngọt hát hay!
Nhan sắc, tài hoa cùng với ma lực của sóng mắt khuynh thành,
nàng Thừa đã chinh phục được trái tim cứng rắn của Hiền Vương.
Từ khi có nàng, HIền Vương dấn thân vào giữa cõi mịt mờ của đám
mê vân sắc dục, trời đất ngả nghiêng mọi việc quốc quân trọng yếu
suốt tuần suốt tháng Chúa chẳng màng để ý tới…
Dưới trướng Hiền Vương, nhiều người có tài kinh luân, có nghĩa khí
đã từng vào sinh ra tử với Chúa từ lúc còn là thế tử, trước sa ngã
của Hiền Vương, họ đã mạnh dạn đứng ra can gián.
Chướng dinh Nguyễn Cửu Kiều – chồng bà Ngọc Đỉnh, con gái chúa
Sãi, bà là bà cô của Hiền Vương – một hôm đã vào thẳng thắn vạch
rõ cho Hiền Vương thấy cái họa nữ sắc như thế nào và khẩn cầu
Chúa sớm xa lìa con đường sắc dục, hãy rút lại tấc lòng sủng ái đã
dành cho ả ca nhi xứ Nghệ… Hiền Vương cả giận mắng rằng:
- Ta đã từng nằm gai nếm mật để bảo vệ cơ đồ, nay giống nòi
đã vững vàng, trăm họ đã an lạc, há ta chẳng có quyền được cung
dưỡng bằng cái vui thanh sắc, yến ẩm hay sao ?
Tiếng nói của chính khí không chịu im, Nguyễn Cửu Kiều vẫn chắp
tay, điềm tĩnh tâu:
- Thần vẫn biết chúa Thượng có quyền, nhưng không được
buông lung theo sở thích, mê đắm trong tửu sắc đến độ lãng quên
trọng trách trị quốc, an dân. Cổ kim những người đắm mê sắc dục
chưa ai tránh được cái họa nghiêng đổ giềng mối. Hiện nay, quân
Trịnh tuy bị thảm bại nhưng vẫn chưa bỏ âm mưu thôn tính đất
Thuận Quảng, Gương Oai Mục đế và Tương Dực đế đâu đã phai
nhòa mai một… Chúa Thượng há sớm quên sao!
Hiền Vương hơi chau mày suy nghĩ, Cửu Kiều vội lui ra. Đêm hôm
ấy, không biết vô tình hay hữu ý, có người nào đặt lên án thư của
Vương một cuốn “quốc ngữ”. Trong lúc bâng khuâng tư lự, thoáng
thấy cuốn sách, Hiền Vương giở ra đọc…
Hiền Vương rất chăm chú đọc truyện vua nước Ngô yêu nàng Tây
Thi: “Vua nước Việt là Câu Tiễn đánh nhau với nước Ngô, bị thua.
Được Phạm Lãi bày mưu, Câu Tiễn dùng kế mỹ nhân dâng người
đẹp Tây Thi cho vua Ngô là Phù Sai. Phù Sai mê nàng Tây Thi quên
cả quốc sự, thừa cơ Câu Tiễn đem quân đánh, quân nước Ngô đại
bại. Sau khi thắng được Ngô, Phạm Lãi rước Tây Thi về dong chơi
vùng Ngũ Hồ rồi mới mất”. Đọc xong, Hiền Vương giật mình, bàng
hoàng: Ôi! Phải chăng nàng Thừa là Tây Thi của chúa Trịnh đưa từ
Nghệ An vào để mê hoặc ta?
Lầu khuya tựa cửa, nhìn về phương Nam, núi Bằng Sơn thấp
thoáng, Hiền Vương trầm ngâm tư lự… Đột nhiên ông thở dài, nói
một mình, giọng cương quyết:
- Chính người đã can gián ta mới có đủ bản lĩnh để thi hành ý
định của ta…
Sáng hôm sau, nàng Thừa, người đẹp sủng ái của Chúa, vâng theo
mỹ ý của Hiền Vương mang đến tư thất Nguyễn Cửu Kiều một bộ
triều phục mới tinh… Nàng Thừa không làm sao biết được những gì
đang diễn biến trong thâm tâm vị chúa tuổi trẻ tài cao đã từng nâng
niu âu yếm ấy, được lệnh là nàng ngoan ngoãn vâng theo…
Nàng Thửa đem bộ triều phục đến nhà Chướng dinh Nguyễn Cửu
Kiều, rồi chẳng ai còn thấy nàng trở lại Vương phủ với Hiền Vương
nữa. Vì chính nàng cũng không biết được trong tay áo của bộ triều
phục mới có bức mật thư ủy thác cho Cửu Kiều: kết liễu đời nàng
Thừa để tránh cho non nước xứ Đàng trong cái họa Tây Thi!
Phải chăng Hiền Vương Nguyễn Phúc Tần sáng suốt hơn Ngô Phù
Sai? Hay vì không đủ nghị lực để kiềm chế dục vọng, lòng ích kỷ
thấp hèn nên đã mượn tay của ông dượng trung quân giết hại một
ca nhi vô tội?
Lịch sử đã ca ngợi Hiền Vương, mãi đến nay chưa thấy dòng nào
nhắc đến hành vi bất nhân này. Một hành vi thâm độc nơi một vị
chúa mệnh danh là “Hiền”, thật đáng tiếc.
(Theo Thực lục tiền biên – Phủ biên tạp lục và Mộng Kinh sư)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-6MỘT VỤ LOẠN LUÂN
Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát là người có công xây dựng Đô thành
Phú Xuân vào giữa thế kỷ XVIII, đồng thời cũng là người gây nhân
đưa dần sự nghiệp của các chúa Nguyễn xuống vực thẳm. Một
trong những nguyên nhân dẫn đến thảm họa đó là vụ loạn luân giữa
Nguyễn Phúc Khoát với một bà công nữ.
Sử chép: Võ Vương có một người cậu ruột là ngoại tử Trương Phúc
Loan. Được Võ Vương tin cậy, trao cho rất nhiều quyền binh, nhưng
Loan vẫn chưa vừa lòng. Vốn là một tay gian hùng, tham lam, tàn
nhẫn và thủ đoạn, Loan có thể làm bất cứ điều gian ác nào để có
thêm quyền hành và của cải.
Hành vi thâm độc nhất của Loan là đẩy đứa cháu mình đang ở ngôi
vương (Võ Vương) vào vòng loạn luân.
Cô em con chú của Võ Vương là công nữ Ngọc Cầu (ái nữ của
Nguyễn Phúc Điền) có nhan sắc kiều diễm trang đài của một giáng
tiên. Biết Vương là người hiếu sắc, Loan tìm cách tạo điều kiện cho
Ngọc Cầu thường xuyên ra vào trong Vương phủ và gần gũi
Vương…
Một bên là trai đa tình, nịnh sắc, một bên là gái ngọc đã yêu kiều,
thanh tân, lại bay bướm phơi phới xuân tình… như hang tối khao
khát ánh dương thì cái thể “lửa gần rơm” chẳng mấy lúc sẽ cháy
bùng ngọn lửa yêu đương và thiêu rụi cả luân thường đạo lý. Suốt
ngày thâu đêm trong cung Trường Lạc “anh em” qua hương trà,
men rượu, khóe mắt, nụ cười… mải mê hoan lạc không còn biết trời
trăng. Kết quả của những lần lăn lóc ái ân vụng trộm, bà Ngọc Cầu
đã mang thai với ông anh đồng đường và sinh ra một công tử. Loạn
luân! Đối với bá tánh thì tội phải ném đá, hành hạ… nhưng tại
Vương phủ này thì lại được xem như chuyện bình thường! Và Công
nữ Ngọc Cầu nghiễm nhiên trở thành một cung phi được sủng ái
bậc nhất trong phạm vi tả hữu hành lang. Anh em của Ngọc Cầu
đều được Vương trọng dụng ban quyền cao, lộc hậu: Nguyễn Phúc
Viêm (anh bà) làm Chưởng thủy cơ, Nguyễn Phúc Nghiêm (em
Viêm) giữ chức Nội hữu, Chưởng dinh quản Bộ Lại, Bộ Binh, lãnh
Tả phủ Chưởng phủ sự dinh Quảng Nam. Hai anh em Viêm –
Nghiêm là hạng ngư...
Nguyễn
Nguyễn Đắc Xuân
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di
động
Nguồn: http://vnthuquan.net
Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Mục lục
-1-2-3-4-5-6-7-8-9- 10 - 11 - 12 - 13 - 14 - 15 - 16 - 17 - 18 - 19 - 20 - 21 - 22 - 23 - 24 - 25 - 26 - 27 - 28 - 29 - 30 -
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-1MỘT NGƯỜI CON GÁI THUẬN HÓA TRONG BINH NGHIỆP ĐẦU
TIÊN CỦA NGUYỄN HOÀNG
cacbatrongcungnguyen.jpg
Rời miền Bắc, Nguyễn Hoàng giong buồm tiến thẳng vào Nam. Cập
bến cảng Yên Việt (Cửa Việt), bản bộ tướng quân lên bờ dựng
doanh trại trên cồn cát thuộc xã Ai Tử huyện Vũ Xương (Triệu
Phong). Quân trinh sát của Nguyễn đi khắp vùng Thuận Hóa nghiên
cứu địa hình, địa vật…
Kết quả nghiên cứu được trình lên, Nguyễn Hoàng rất thích thú với
địa thế xã Phú Xuân thuộc huyện Hương Trà “núi sông vàng tụ,
cảnh đẹp dân giàu”. Được địa lợi, Đoan Quốc Công liền bàn đến
việc “thi hành đức chính để vỗ về dân chúng” nhằm xây dựng cơ
nghiệp lâu dài.
Lúc đó, tướng nhà Mạc là Quận Lập đang đóng dinh cơ tại Khang
Lộc (Lệ Ninh) nghe tin Đoan Quốc Công thừa lệnh Trịnh Kiểm vào
trấn đất Thuận Hóa lấy làm tức giận.
Để trừ hậu họa, Quận Lập tức tốc tổ chức hai cánh quân vào đánh
Đoan Quốc Công. Cánh thứ nhất gồm 30 chiếc thuyền đến ngay
Cửa Việt thị uy; cánh thứ hai gồm một ngàn bộ binh đi qua đường
Hồ Xá – Lãng Uyển (?) đến đóng ở miếu Thang Tương (?) dự định
sẽ đánh úp cướp doanh trại của chúa Tiên (tức Nguyễn Hoàng Đoan
Quốc Công).
Trước thế lực của Quận Lập (nhà Mạc), chúa Tiên rất lo lắng: Vì
quân Nguyễn vỏn vẹn chỉ có mười chiếc thuyền, bộ binh không có
làm sao có thể đương đầu với quân nhà Mạc?
Một đêm, bên ngọn đuốc, chúa Tiên đang thao thức, tư lự… bỗng
nghe bên bờ sông tiếng sóng nước kêu “trảo trảo” Chúa lấy làm lạ!
Sáng hôm sau, thấy một vùng nước xô sóng cuộn khác thường.
Chúa ngước mắt nhìn trời khấn thầm:
- Trên sông nếu có thần linh xin phù hộ cho, đánh tan quân giặc, sẽ
lập miếu phụng thờ bốn mùa tế lễ!
Đêm hôm ấy Chúa nằm mơ thấy một người đàn bà mặc áo xanh,
tay cầm chiếc quạt thẻ đến thưa rằng:
- Tướng quân muốn diệt trừ ngụy đảng cần lập kế dụ chúng đến
bãi cát ven sông, thiếp sẽ giúp sức trừ được, khỏi phải phiền nhiễu
đến dân trong miền.
Nói xong người trong mộng buông tay áo ra đi… Chúa tỉnh dậy,
trong lòng thầm vui. Chúa nghĩ: “Chiêm bao thấy người đàn bà bảo
ta phải lập kế dụ địch, như vậy ắt phải dùng kế mỹ nhân”.
Lúc bấy giờ Chúa mới có một nàng hầu đẹp, quê ở xã Thế Lại (Huế)
tên là Ngô Thị Lâm. Tuy là phận gái nhưng bà gan dạ, có mưu trí,
ứng đối trôi chảy, nhan sắc thì “Nguyệt mờ hoa thẹn, dáng điệu cá
lặn chim sa” so với nàng Tây Thi ở Hàm Đan (Trung Quốc) chẳng
kém bao nhiêu! Chúa cả mừng, gọi nàng Lâm đến giao nhiệm vụ:
đem vàng bạc, kỳ nam đến trại quân nhà Mac, tiến dâng các vật
báu, xin mở đường hòa hiếu. Nếu cần nàng phải ưng chịu cho Quận
Lập tư thông, mục đích là làm sao dụ được Lập đến đất Trảo Trảo
để có kế diệt trừ. Thật là chuyện lạ đời, ngoài sức tưởng tượng của
một người con gái, nàng Lâm sụp lạy kêu khóc:
- Tiện thiếp từ khi được theo hầu Chúa thượng, dốc lòng theo nữ
đạo, giữ gìn tiết giá phu nhân. Nếu Chúa muốn thiếp nhảy vào chỗ
nước sôi lửa bỏng muốn chết thiếp không dám chối từ. Nhưng nếu
bảo thiếp để cho Quận Lập tư thông thì thiếp không thể nào hiểu
được. Thần thiếp xin nhận tội chết chứ không thể nào làm theo lời
Chúa thượng.
Chúa vừa đau xót vừa kính phục người tiết phụ tìm lời an ủi và
thuyết phục nàng.
- Lời của nàng thật đúng với phẩm hạnh lớn của đàn bà. Ta hiểu rõ
lòng nàng. Nhưng nay vì sự nghiệp “quốc gia đại sự” nếu nàng
không xả thân thì không có ai ở đây có thể phá được giặc. Nàng hãy
cứ nghe lời ta, đừng chối từ.
Nàng Lâm đành lau nước mắt và làm theo lệnh Chúa.
Mang lễ vật đến doanh trại Quận Lập, nàng Lâm cung kính thưa:
- Thân vâng mệnh quan Quận Đoan, nghe tin minh công oai trời
sắp đến, lo sợ khôn xiết, đặc cách sai tiện thiếp đem ít đồ vật xưa
đến lễ mừng để bày tỏ thành tâm. Xin minh công cho lập lễ thề:
Minh công làm huynh trưởng, bản quan của thiếp làm nghĩa đệ,
cùng đồng lòng chung sức may mới tránh khỏi hiềm thù đánh giết
lẫn nhau gây đau thương cho trăm họ.
Quận Lập liếc mắt ranh mãnh, cất giọng cả mắng:
- Ngươi muốn làm sứ giả đàn bà đến thuyết khách để câu ta đó
chăng?
Thị Lâm giả vờ run sợ, sụp đầu van lạy nhưng vẫn liếc mắt chuyển
làn thu ba đưa tình… Quận Lập vốn là một tên tham của, mê gái,
thấy nàng Lâm xinh đẹp, quyến rũ, ăn nói ngọt ngào, lửa dục trong y
bốc lên. Quận Lập liền đổi thái độ, sai người ra nhận lễ vật rồi đứng
dậy bước đến cầm tay nàng Lâm dắt vào phòng riêng… Nàng Lâm
đã dùng kế “cành dương ngả theo bóng dương” khiến cho Quận Lập
đắm say mê muội… Nàng Lâm nhắc lại việc lập đàn thề. Quận Lập
chiều ý, liền nghe theo.
Với sự cảnh giác, Quận Lập cho trinh sát đi thám thính biết Quận
Đoan quân ít, không có gì đáng phải sợ, bèn cùng với nàng Lâm
định ngày làm lễ thề kết nghĩa.
Được tin Quận Lập đã bằng lòng, Đoan quận công mừng rữ khôn
xiết, sai người bí mật đến vùng Trảo Trảo dựng một gian miếu tranh,
đào hố ngầm bốn phía, chọn một số dũng sĩ cầm khí giới ẩn mình
trong hố dùng cỏ lác và cát lấp bên trên như đất liền. Để một ít
người già yếu cầm chổi, xách sọt đứng ở cửa miếu… đợi lệnh.
Hạ tuần tháng mười năm ấy, nàng Lâm đưa Quận Lập đến miếu
tranh làm lễ thề… Thấy quân binh Quận Đoan không bao nhiêu lại
có vẻ già yếu, Quận Lập chủ quan không đề phòng.
Bắt chước Quan Vân Trường ngày xưa, Quận Lập dùng một chiếc
đò nhỏ cùng với 30 lính thân hành đến chỗ hội thề.
Khi thuyền Quận Lập ghé vào cồn cát Trảo Trảo, ngay trước cửa
miếu, Quận Lập cầm bảo đao bước lên bộ đi thẳng vào miếu. Nàng
Lâm theo sau, thảnh thót gọi:
- Xin minh công bước chậm lại kẻo bản quan của thiếp lo sợ…
Quận Lập cất tiếng cười vang và đi chậm rãi. Từ xa Đoan Quốc
Công áo mão chỉnh tề chắp tay kính cẩn đón chờ… Thình lình Đoan
Quốc Công quát lớn:
- Quân bay mau dậy đón tiếp tôn huynh!
Quân mai phục dọc theo các hố cát vùng dậy xông vào vây bắt.
Quận Lập cả kinh, hồn xiêu phách lạc co giò tháo chạy… Ra đến bờ
sông thì thuyền vừa rời bến, Quận Lập dốc hết sức bình sinh nhảy
ào lên mạn thuyền, nhưng… vị tướng hiếu sắc rơi tõm xuống nước.
Ngay lúc ấy bộ tướng của Đoan Quốc Công là Thự Trung và Thự
thiết ào tới, thấy Quận Lập đang lóp ngóp dưới sông bèn dương
cung bắn chết. Quan hầu của Quận Lập hoảng loạn mạnh ai nấy
chạy tìm đường thoát thân.
Thắng trận, về bản doanh, Đoan quận công mở tiệc khao thưởng
tướng sĩ, sai người tôn tạo miếu Trảo Trảo và sắc phong cho vị thần
linh ấy là “Linh thu phố trạch tướng hựu phu nhân” bốn mùa cúng tế.
Riêng nàng Lâm, Chúa gọi đến bảo rằng:
- Trừ được Quận Lập và phe đảng là nhờ công lao to lớn của nàng.
Ta muốn chọn người tài trí gả chồng cho nàng để tại thành địa vị
công khanh thoát kiếp cô đơn của kẻ nô tỳ và cũng là để làm hiển
trạng công lớn.
Nàng Lâm khóc lóc, than rằng:
- Ý nguyện bình sinh của thần thiếp là được cầm khăn lược theo
hầu Chúa thượng giữa trọn tiết trinh. Chỉ vì việc nước mà xác thân ô
uế, khó mà rửa được. Vậy từ nay thần thiếp xin giữ việc bếp núc,
quét tước đền ơn thánh chúa vẹn đạo làm tôi. Còn việc Chúa
thượng muốn cải giá cho thần, thì đến cùng, thần sẽ chẳng dám
phụng mệnh. Xin Chúa thượng lượng thứ cho.
Chúa cười đáp:
- Đây là việc nước, không phải lỗi hay tội tình riêng của nàng. Đền
công đáp nghĩa là do ý muốn tự bản thân ta và nàng nên nghe theo
để làm sáng tỏ thân danh với đời sau.
Chúa ân cần khuyên giải, vỗ về nhiều bận, nàng mới vâng chịu. Bấy
giờ có Ngô Côn, người gốc Nghệ An, làm phó Doãn sự ở vệ Thiện
Vũ đang theo giúp việc tại phủ chúa. Ngô Côn tướng mạo khôi ngô,
văn võ kiêm toàn, thông kim bác cổ… rất được Chúa yêu mến nên
được Chúa chọn cho kết duyên với nàng Lâm xinh đẹp. Tân nhân
và Tân lang bái vọng tạ ơn rồi làm lễ giao bôi và động phòng hoa
chúc…
(Theo Nam Triều Công nghiệp diễn chí)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-2QUẬN CHÚA A-MÔ
(hay Sắc đẹp và tiếng nói của đàn bà)
Để sống yên ở phương nam, Nguyễn Phúc Nguyên (tức chúa Sãi)
đã tích cực đắp thành lũy, trang bị vũ khí mới cho quân đội để khi
cần có thể đương đầu với quân Trịnh ở phía Bắc. Một trong những
trở ngại khó vượt qua của chúa Nguyễn là vấn đề mua sắt, đồng,
diêm tiêu để đúc súng. Chúa Sãi nhờ bọn thương gia Hòa Lan, Bồ
Đào Nha, Tàu, Nhật… nhưng bọn này không thật lòng nên Chúa
không yên tâm. Cuối cùng Chúa đã biết phát huy truyền thống của
phụ nữ Việt Nam, gả một người con gái cho thương gia Nhật tên là
Araki Sôtarô (Hoàng-mộc Tôn-thái-lang). Thương gia này vừa làm
chủ một cửa hàng lớn ở Hội An vừa có tàu viễn dương đi mua bán
ở hải ngoại. Từ đó bà quận chúa xứ Đàng trong ngày đêm tỉ tê với
chồng, Araki Sôtarô không thể từ chối được người đẹp nên ông đã
thỏa mãn mọi yêu cầu của chúa Sãi. Chúa Sãi cần gì thì tàu của
Araki đi Áo Môn, Quảng Đông và trường Kỳ chở về ngay thứ ấy.
Nhờ thế mà quân đội của chúa Nguyễn được trang bị rất đầy đủ,
mọi cuộc tấn công của quân Trịnh ở phía Bắc vào đều bị chặn đứng.
Theo nhà Đông phương học Đuy-mu-chi-ê (Pháp) thì bà quận chúa
xứ Đàng trong này tên là Amô. Trong một chuyến về thăm quê
chồng, quận chúa bị giữ lại ở Nhật bởi nghiêm lệnh của Mạc-phủ
Đức-xuyên cấm những người Nhật đi thông thương hải ngoại. Vì thế
mà đôi vợ chồng Việt-Nhật này không trở lại được đất Thuận
Quảng. Năm 1845 bà mất ở Trường Kỳ và mai táng tại chùa
Dainonji. Con cháu của bà còn giữ một cái gương soi của bà đem ở
nước Nam qua, bề ngang tấm gương đo được ba tấc rưỡi, bề cao
ngót bốn tấc, chung quanh chạm trổ và mạ vàng y như của người
Tây phương.
(Theo Việt sử giai thoại của Đào Trinh Nhất, Hn, 1943)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-3VÌ NỮ SẮC SỰ NGHIỆP SUÝT TAN TÀNH
Chúa Thượng Nguyễn Phúc Lan (1635-1648) có công trong việc dời
dinh phủ từ Phước Yên vào Kim Long, lại lập được nhiều võ công
hiển hách trong các cuộc chiến tranh với quân Trịnh (ở phía Bắc),
với quân Chiêm (ở phía Nam), với giặc Ô-Lan (tức Hòa Lan) ngoài
biển Đông. Thời đại ông là một trong những giai đoạn vàng son nhất
của các chúa Nguyễn nở xứ Đàng trong. Thế mà sự nghiệp ấy suýt
vỡ tan vì nhan sắc một góa phụ…
Nguyên chúa Sãi (1613-1635) có người con trưởng là Nguyễn Phúc
Kỳ trấn thủ Quảng Nam (1). Kỳ làm rể Cai cơ Tống Phước Thông.
Sống với vợ là Tống Thị, sinh được ba con, bỗng nhiên Kỳ mất (277-1631). Trong tâm tư, Phước Thông nuôi hy vọng con rể sẽ nối
nghiệp chúa, nào ngờ cái chết đột ngột của Kỳ, nên ông hết sức thất
vọng. Ông quyết định đưa cả gia quyến về miền Bắc, riêng nàng
Tống Thị không chịu theo cha hồi hương (?).
Lúc thuyền Phước Thông vừa ra đến vùng biển thuộc xứ Đàng
ngoài, nàng Tống Thị liền vào thăm em chồng là Nguyễn Phúc Lan
đang ở ngôi chân chủ tại phủ Kim Long…
Tống Thị là một nhan sắc diễm lệ. Nàng sẵn vốn sắc nước hương
trời lại thêm thuận đưa tình gợi cảm, ăn nói, cử chỉ quyến rũ, duyên
dáng, khôn ngoan. Nàng còn có một phương thuật chinh phục tình
yêu đến kỳ lạ. Phương thuật đó nằm trong một xâu chuỗi kết bằng
trăm thứ hoa! Từ xâu chuỗi toát ra một mùi thơm ngây ngất làm cho
nhiều kẻ quyền cao chức trọng phải đắm đuối say mê, quên cả đạo
nghĩa luân thường, thanh danh, sự nghiệp coi nhẹ tựa lông hồng.
Trong số những “nạn nhân” của nàng có Công thượng vương
Nguyễn Phúc Lan.
Từ khi gặp chị dâu, tiếp nàng Tống Thị có xâu chuỗi trăm hoa
(1639), tâm thần chúa Thượng mê mẩn, ngày đêm tơ tưởng, ăn ngủ
không yên. Chúa bèn cho phép Tống Thị được tự do ra vào Vương
phủ… Lòng say mê dâng cao qua những lần gặp gỡ, bất chấp cả
luân thường đạo lý, luật lệ chốn Vương phủ, em chồng và chị dâu đi
vào ái ân hoan lạc bất luận đêm ngày…
Góa phụ họ Tống được Chúa sủng ái, quý trọng, tin cậy đến độ
nàng muốn nói gì thì nói, làm gì thì làm. Nàng khiến làm gì Chúa
cũng nghe theo.
Lên đến đỉnh quyền uy, Tống Thị bắt đầu hành động: nàng xúi dục
Chúa trừng trị những người mình oán ghét, nhất là những cận thần
trung nghĩa dám can gián Chúa, những kẻ tỏ ý khinh khi, miệt thị
những việc làm dâm ô bất chính và ám muội của nàng.
Đắm mê sắc dục, nghe lời yêu nữ làm nhiều việc sai trái, tính tình
chúa Thượng dần dà thay đổi. Từ một người khiêm nhã, nhân hậu,
chúa Thượng trở thành một hôn quân, một bạo chúa nóng nảy, hiếu
sát, đam mê vật dục, xa xỉ. Từ một vị vương chiến công hiển hách,
Chúa trở thành kẻ hoang dâm vô độ đến bỏ bê quốc sự, coi nhẹ xã
tắc sơn hà. Thế là Tống Thị đã tạo được chỗ đứng, đã triệt hạ
những người đối lập. Nàng ra tay làm giàu bằng cách nhận hối lộ
của những kẻ cúi luồn cầu cạnh. Nàng thẳng tay bóc lột đám dân
đen… Chẳng mấy chốc nàng trở thành một tay cự phú đứng đầu
đám nhà giàu trong toàn cõi. Tiền bạc như nước, vàng ngọc châu
báu chất đầy rương hòm, ruộng đất cò bay thẳng cánh.
Nạn nhân nào dám kêu rên, than thở, oán trách thì chỉ một lời của
Tống Thị là lập tức bọn nha quân theo lệnh Chúa đến bắt giam cầm
hoặc đánh đập, hoặc hành hạ đến chết bêu xác giữa chợ hay ven
đường.
Số người chết oan ức vì một tay Tống Thị ngày càng nhiều, nhưng
mọi lời ta thán đều bị bưng bít bởi những vụ khủng bố. Những lời
can gián chẳng những không có hiệu quả mà ngược lại chỉ làm tăng
thêm các cơn thịnh nộ lôi đình, rước thêm tai họa cho những bậc
trung ngôn. Ngay cả Nguyễn Phước Khê (con thứ mười của Nguyễn
Hoàng), chú ruột của Nguyễn Phúc Lan, trước giờ lâm chung, chúa
Sãi đã ủy thác giải quyết mọi việc chính sự giúp đỡ thế tử còn trẻ
kém lịch duyệt, Nguyễn Phước Khê cũng từng cố công dẹp bọn
phản nghịch… Thế mà giờ đây cũng đành bất lực không khuyên
bảo, can gián nổi. Chúa Thượng thì không những để ngoài tai
những lời dị nghị, những khuyên bảo… mà còn tiến xa hơn trên
đường tội ác. Để chứng tỏ mối tình keo sơn nồng đượm của mình
đối với người đẹp, Chúa quyết định xây một lâu đài nguy nga tráng
lệ để cùng nhau an hưởng tuổi xế chiều. Cái lâu đài lạc thú mà chúa
Thượng định xây đòi hỏi rất nhiều tiền của, nhân công và vật liệu.
Chúa truyền bắt trăm họ phải lên núi lấy đá quý, lên rừng lấy gỗ quý,
phải tập trung đủ nhân công và thợ giỏi để thực hiện việc xây cất.
Sưu dịch từ đó càng thêm nặng nề, ác liệt. Lại thêm trời hạn hán,
mất mùa… dân tình đã đói kém lại càng thêm khổ ải. Tiếng kêu than
vang khắp đó đây. Trong vương phủ, những ai còn chút lương tâm
đều oán ghét Tống Thị và run sợ cho sự nghiệp của Chúa.
Chưởng cơ Nguyễn Phước Trung-em ruột của Chúa Thượng- vốn
có tính nóng nảy, cứng rắn. Ông nuôi một bầy thú dữ để mua vui.
Thấy Tống Thị quá lộng hành, ông đã gọi đích danh Tống Thị xỉ
mắng cùng đe dọa để bà ta dừng tay tội ác. Ông nói: “Đã đến lúc ta
phải cho bầy ác thú của ta nhai xương xé xác con mẹ dâm phụ họ
Tống để rửa hờn cho sĩ thứ. Có làm được như thế ta mới hả lòng”.
Nghe lời đe dọa của Chưởng cơ, Tống Thị rất lo sợ! Vì bà biết rõ
tính tình ông: đã nói là làm. Bà tránh mặt ông Chưởng cơ, cố nuốt
giận để tìm dịp phục thù.
Tuy vậy lời đe dọa của Chưởng cơ cũng có làm cho y thị chùn lại
phần nào, nhưng rồi lại tái diễn: chúa Thượng vẫn chưa bỏ ý định
bóc lột lương dân để xây dựng “lạc đài” cùng dâm phụ vui vầy.
Theo gương trung dũng của Chưởng cơ, Nội tán họ Phạm, vốn là
người cương trực, tiết khí, đã thẳng vào Vương phủ Kim Long, khấu
đầu thi lễ rồi khảng khái tâu bày với Chúa:
- Thân Chúa, xin hãy chém đầu hạ thần, nếu chúa Thượng không
còn nghe những lời trung ngôn! Kẻ bầy tôi này không thể sống mà
chịu tiếng bất trung bằng lòng nhắm mắt, ngậm tăm trước những
chuyện trái ngang có hậu quả đưa tới nhiều nguy cơ cho đại nghiệp!
Thái độ quyết liệt của Nội tán họ Phạm làm chúa Thượng sửng sốt.
Chúa đưa tay ra hiệu cho Nội tán cứ việc tâu bày. Phạm Nội tán cất
giọng đanh thép:
- Thân Chúa! Lịch sử xưa nay, điều kiêng kỵ nhất trong phép trị
quốc là xây đắp cung điện bằng oán hờn của trăm họ, chất chứa
kho lẫm bằng máu mỡ của lê dân. Vả lại, phép làm chính trị phải
tôn trọng cương thường. Nay chúa Thượng đã vì lòng nịnh ái một
phụ nhân dâm laonj đến coi nhẹ đạo lý, nhân luân, buông lỏng giềng
mối, gây cảnh điêu linh thống khổ cho sĩ thứ lê dân giữa lúc thiên tai
hạn hán đang dấy khởi, lan tràn… thì nhất định khó tránh khỏi cái
họa suy vong: “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Là kẻ bầy tôi, trong
hoàn cảnh này, nếu không làm tròn trách nhiệm “tránh thần” để cứu
vãn tình thế, thì chỉ còn cái chết mới mong bảo toàn được khí tiết,
khỏi phải lỗi đạo ái quốc, trung nhân!
Dứt lời, Phạm Nội tán tuốt gươm khỏi vỏ, sẵn sàng tuẫn tiết trước
mặt chúa Thượng. Biết rõ khí tiết của vị trung thần, chúa Thượng vội
bước xuống, đến bên Nội tán ân cần phán bảo:
- Xin Phạm Nội tán hãy dằn tâm. Những lời trung nghĩa của
ngươi đã thức tỉnh ta rồi!
Ngay sau đó chúa Thượng hạ lệnh bãi bỏ việc xây cất lâu đài, gấp
rút tổ chức công cuộc chẩn tế… và bản thân Chúa dần lánh xa Tống
Thị.
Thật may mắn! Sự nghiệp của chúa Thượng đã tránh khỏi sự sụp
đổ vì nữ sắc. Nhưng tội ác của người đàn bà gian dâm này vẫn
chưa được chặn đứng, Tống Thị vẫn tiếp tục tác quái…
(Theo Nam triều khai quốc công nghiệp diễn chí)
Ghi chú:
(1) Các chúa Nguyễn thường cử các kế tử vào làm trấn thủ đất
Quảng Nam để tập sự, chuẩn bị nối nghiệp chúa tại Phú Xuân.
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-4ÁC THÚ KHÔNG BẰNG ÁC NHÂN
Do lời điều trần của Phạm Nội tán nên Tống Thị bị thất sủng. Ngày
đêm Tống Thị tìm mưu tính kế trả thù. Thị nghĩ phải làm sao cho sụp
đổ toàn cơ nghiệp của họ hàng chúa Nguyễn xứ Đàng trong mới hả
dạ.
Bà ta viết một mật thư kèm theo một xâu chuỗi trăm hoa do chính
tay bà kết rồi sai người tâm phúc đem ra cho thân phụ là Tống Phúc
Thông, nhờ dâng lên tận tay chúa Trịnh Tráng. Nội dung lá thư nói
lên lời thỉnh cầu khẩn thiết xin Trịnh Tráng sớm cất quân tiến vào
đánh Thuận Hóa, bà nguyện sẽ đem hết gia sản lớn lao của mình ra
lo việc nuôi quân. Cuộc Nam phạt thành công, bà xin về Đàng ngoài
hầu hạ Chúa.
Trịnh Tráng xem thư rất thích chí lại ngửi đến mùi hương của chuỗi
hoa, bỗng cảm thấy bần thần xao xuyến… càng nhìn nét chữ càng
mơ tưởng đến mỹ nhân nơi phương trời, lòng rộn rã mến thương,
nhớ nhung và nôn nóng mong được thấy dung nhan để vui vầy cá
nước.
Trong niềm khát khao, chúa Trịnh gấp rút tổ chức cuộc Nam phạt để
làm đẹp lòng Tống Thị.
Bị đánh bất ngờ, quân Nguyễn thua to. Quân Trịnh chiếm được Nam
Bố Chánh, hạ được lũy Thầy, đóng quân tại Võ Xá. Thế là lần này
quân Trịnh chắc mẩm sẽ đánh tan quân Nguyễn. Nhưng tại trại Toàn
Thắng, đại quân của Thượng Vương với cha con Trương Phúc
Phấn, Trương Phúc Hùn đã cầm cự dũng mãnh, giữ vững lũy
Trường Dục. Một trăm thớt voi uy vũ lẫm liệt dưới quyền điều khiển
của thế tử Nguyễn Phúc Tần cùng với quyết tâm của các hổ tướng:
Nguyễn Hữu Tiến, Nguyễn Hữu Dật, quân Nguyễn đã lật ngược thế
cờ.
Bị phản công như vũ bão, Trịnh quân rối loạn hàng ngũ, đạp lên
nhau chạy không còn manh giáp về tận bờ bắc sông Linh… Trịnh
Tráng thêm một lần vỡ mộng xâm lấn đất Thuận Hóa!
Tiếng súng đại thắng vừa dứt, tin vui chưa về đến Kim Long thì có
tin chúa Thượng đã đột ngột mất trên đường về qua phá Tam Giang!
Thật là một tin sét đánh. Có thuyết cho rằng chúa Thượng không
chết vì bạo bệnh mà có lẽ vì một âm mưu đầu độc của Tống Thị.
Phải chăng tình báo của chúa Nguyễn không thấy sự việc này?
Không hiểu khả năng tình báo của chúa Nguyễn lúc bấy giờ ra sao.
Chỉ thấy họ tỏ ra hoàn toàn mù tịt trước sự liên lạc của Tống Thị với
chúa Trịnh ở Đàng ngoài. Cho đến lúc chúa Thượng mất, vẫn chưa
có ai ở Đàng trong hay biết gì về tình tiết của cuộc can qua năm
Mậu Tý (1648) vừa qua là do bàn tay Tống Thị. Vì thế, sau khi chúa
Thượng qua đời Tống Thị vẫn còn lén lút hoạt động bên cạnh
Vương phủ ở Kim Long.
Thế tử Nguyễn Phúc Tần, 28 tuổi, đã có kinh nghiệm trong việc trị
quốc, đã lập nhiều chiến công bình Chiêm, thắng Trịnh, đuổi giặc Ô-
Lan ngoài biển Đông…lên kế nghiệp Vương.
Nguyễn Phúc Tần trở thành mối đe dọa của Tống Thị. Gian phụ lại
phải hoạch định một âm mưu mới để đối phó.
Âm mưu này cũng khá táo bạo. Quỷ kế của Tống Thị nhắm vào
Nguyễn Phúc Trung – người đã từng dọa thả bầy ác thú xé xác dâm
phụ để trả thù cho sĩ thứ. Tống Thị nghĩ là chỉ có Phúc Trung mới lật
đổ được cháu của ông. Tống Thị ngầm huấn luyện cho nàng Hoa,
một nữ tỳ duyên dáng nhất thành một người thành thạo trong việc
phục dịch các chốn cao môn rồi nhf[ người tin cẩn tiến vào dinh
Nguyễn Phúc Trung. Nàng Hoa hàng ngày tin cho Tống Thị biết
những sở thích của Trung. Và bà ta truyền ngón cho nàng Hoa thỏa
mãn đòi hỏi của Trung.
Thường mỗi lần dùng trà ngon, Phúc Trung thích dùng đồ ngọt.
Tống Thị liền giúp nàng Hoa dâng lên một quả bánh ngọt rất đẹp
kèm theo xâu chuỗi trăm hoa vô cùng ngoạn mục.
Phúc Trung ăn bánh, nhấm trà gật gù khen: tuyệt diệu! Rồi… trong
hương vị trà quý, bánh thơm ngọt, mùi hoa từ xâu chuỗi ma quái tỏa
ra khiến Phúc Trung cầm lấy hoa ngắm nhìn mãi không chán. Bất
giác Trung cảm thấy bồi hồi ngây ngất và lửa dục bốc lên, ông khao
khát được thấy người đã dâng bánh tặng hoa… Nàng Hoa vừa giả
bộ kín đáo vừa làm duyên giấu giếm, chối từ quanh quẩn để kích
thích cho ham muốn của Trung đến cao độ rồi mới khai chủ nhân
của những món quà quý ấy chính là Tống Thị. Trong phút đắm mê,
Phúc Trung không còn nhớ những chuyện cũ, không còn biết đất
trời gì nữa, ông bảo nàng Hoa khẩn cấp đưa Tống Thị vào dinh…
Ngay tối hôm ấy, Tống Thị trang điểm thật lộng lẫy theo nàng Hoa
lẻn vào dinh. Đứng trước nhan sắc kiều diễm phục sức trang nhã,
phong cách yểu điệu thục nữ của Tống Thị, Phúc Trung có ảo giác
như vừa trông thấy một giáng tiên vừa đội trăng sao vừa rẽ khói vén
mây đến với mình… Tống Thị vờ lễ độ khép nép thi lễ rồi thỏ thẻ
thưa:
- Trước đây, tiện thiếp vì khiếp sợ uy danh của bậc cao minh
quân tử nên phải ẩn tránh, nay cũng vì nể sợ uy danh mà phải đêm
hôm đến đợi lệnh dưới trướng!
Phúc Trung nghe những lời thưa gởi như mật rót vào tai ấy, tâm
thần trở nên mê mẩn, ông chắp tay vái lia lịa để tạ lỗi. Và… đêm
hôm ấy, với kỹ thuật ái ân “tía rụng hồng rơi” Tống Thị đã chinh phục
được lòng nịch ái, đắm say của một võ quan hung bạo đã từng xem
bà như một loại ma quái cần xé xác phanh thây.
Tống Thị trước là vợ của Nguyễn Phúc Kỳ, sinh được ba con trai,
sau Kỳ mất. Tống Thị ve vãn và truy hoan với em chồng là Phúc Lan
và giờ đây, sau khi lan chết, Tống Thị lại sử dụng thuật ái ân để thao
túng em Lan là Nguyễn Phúc Trung.
Thế là những gì phải xảy ra đã xảy ra… Nghe theo lời Tống Thị,
Phúc Trung bỏ tiền của kết nạp dũng sĩ chuẩn bị một cuộc “đảo
chánh” vào trung tuần tháng tư năm Giáp Ngọ (1654) lật đổ Hiền
Vương. Những người tham gia cuộc đảo chánh đều có tên trong
một danh sách do Tống Thị cất giữ.
Nhưng may mắn thay! Trời không dung kẻ tham tàn. Trong đám
thuộc hạ của phe Tống Thị - Phúc Trung có người tên là Thắng Bố,
khi hay tin có cuộc dấy loạn này y đã bí mật cấp báo cho Hiền
Vương biết.
Được tin ngày trước, hôm sau bất thần Chúa ban lệnh “giới
nghiêm”: chợ không được họp, đường sá cấm người đi lại, khắp nơi
từ thôn xã, đến sơn khê quân dân ai đâu ở đấy không được di
chuyển. Đồng thời tại Thượng Đô, Hiền Vương cho quân lính đến
dinh Phúc Trung bắt hết người nhà xét hỏi. Phúc Trung không chối
cãi được, phải cung khai sự thực. Tội mưu lật đổ là tội chết nhưng
nghĩ tình chú cháu, Hiền Vương không nỡ giết, ra lệnh tống giam
Phúc Trung vào ngục. Còn Tống Thị, tang vật đã rõ ràng không thể
chạy chữa gì nữa, bị chém và bêu đầu giữa chợ. Theo lệnh Chúa,
tịch thu gia sản to lớn của Tống Thị phân phát cho quân, dân trong
vùng.
Có người lấy được danh sách những người dự mưu làm phản trong
nhà Tống Thị đem dâng lên chúa Hiền. Nhưng thay vì khai thác để
thanh trừng, Hiền Vương đã ra lệnh đốt đi để mọi người yên tâm đổi
công chuộc tội…
Nhờ sự cương quyết và sáng suốt của Hiền Vương mà cái họa nữ
sắc được trừ diệt.
(Theo lịch sử xứ Đàng Trong, Tiên nguyên toát yếu phổ và Đại Nam
Thực lục tiền biên)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-5PHONG TÌNH CỔ LỤC
Hiền Vương là một ông chúa có tài quân sự, đêm ngày để tâm lo
toan những việc ích nước lợi dân, không chuộng yến tiệc, vui chơi.
Bỗng… vào tháng tư năm Nhâm Thìn (1652) xuất hiện giữa đám ca
nhi trong vương phủ chúa Nguyễn một áng “đào kiểm” thanh quý,
lộng lẫy mười phân vẹn mười! Nhan sắc ấy đã làm phai nhạt, lu mờ
tất cả những vẻ thanh tân, tứ lệ của đám phi tần đã dày công trau
chuốt sắc tài… Đóa hoa diễm lệ đó là nàng Đào Thừa – sinh trưởng
ở đất Nghệ An, nàng vừa có nhan sắc, vừa nết na đúng mực trăm
anh, cành vàng lá ngọc, lại thêm biệt tài đàn ngọt hát hay!
Nhan sắc, tài hoa cùng với ma lực của sóng mắt khuynh thành,
nàng Thừa đã chinh phục được trái tim cứng rắn của Hiền Vương.
Từ khi có nàng, HIền Vương dấn thân vào giữa cõi mịt mờ của đám
mê vân sắc dục, trời đất ngả nghiêng mọi việc quốc quân trọng yếu
suốt tuần suốt tháng Chúa chẳng màng để ý tới…
Dưới trướng Hiền Vương, nhiều người có tài kinh luân, có nghĩa khí
đã từng vào sinh ra tử với Chúa từ lúc còn là thế tử, trước sa ngã
của Hiền Vương, họ đã mạnh dạn đứng ra can gián.
Chướng dinh Nguyễn Cửu Kiều – chồng bà Ngọc Đỉnh, con gái chúa
Sãi, bà là bà cô của Hiền Vương – một hôm đã vào thẳng thắn vạch
rõ cho Hiền Vương thấy cái họa nữ sắc như thế nào và khẩn cầu
Chúa sớm xa lìa con đường sắc dục, hãy rút lại tấc lòng sủng ái đã
dành cho ả ca nhi xứ Nghệ… Hiền Vương cả giận mắng rằng:
- Ta đã từng nằm gai nếm mật để bảo vệ cơ đồ, nay giống nòi
đã vững vàng, trăm họ đã an lạc, há ta chẳng có quyền được cung
dưỡng bằng cái vui thanh sắc, yến ẩm hay sao ?
Tiếng nói của chính khí không chịu im, Nguyễn Cửu Kiều vẫn chắp
tay, điềm tĩnh tâu:
- Thần vẫn biết chúa Thượng có quyền, nhưng không được
buông lung theo sở thích, mê đắm trong tửu sắc đến độ lãng quên
trọng trách trị quốc, an dân. Cổ kim những người đắm mê sắc dục
chưa ai tránh được cái họa nghiêng đổ giềng mối. Hiện nay, quân
Trịnh tuy bị thảm bại nhưng vẫn chưa bỏ âm mưu thôn tính đất
Thuận Quảng, Gương Oai Mục đế và Tương Dực đế đâu đã phai
nhòa mai một… Chúa Thượng há sớm quên sao!
Hiền Vương hơi chau mày suy nghĩ, Cửu Kiều vội lui ra. Đêm hôm
ấy, không biết vô tình hay hữu ý, có người nào đặt lên án thư của
Vương một cuốn “quốc ngữ”. Trong lúc bâng khuâng tư lự, thoáng
thấy cuốn sách, Hiền Vương giở ra đọc…
Hiền Vương rất chăm chú đọc truyện vua nước Ngô yêu nàng Tây
Thi: “Vua nước Việt là Câu Tiễn đánh nhau với nước Ngô, bị thua.
Được Phạm Lãi bày mưu, Câu Tiễn dùng kế mỹ nhân dâng người
đẹp Tây Thi cho vua Ngô là Phù Sai. Phù Sai mê nàng Tây Thi quên
cả quốc sự, thừa cơ Câu Tiễn đem quân đánh, quân nước Ngô đại
bại. Sau khi thắng được Ngô, Phạm Lãi rước Tây Thi về dong chơi
vùng Ngũ Hồ rồi mới mất”. Đọc xong, Hiền Vương giật mình, bàng
hoàng: Ôi! Phải chăng nàng Thừa là Tây Thi của chúa Trịnh đưa từ
Nghệ An vào để mê hoặc ta?
Lầu khuya tựa cửa, nhìn về phương Nam, núi Bằng Sơn thấp
thoáng, Hiền Vương trầm ngâm tư lự… Đột nhiên ông thở dài, nói
một mình, giọng cương quyết:
- Chính người đã can gián ta mới có đủ bản lĩnh để thi hành ý
định của ta…
Sáng hôm sau, nàng Thừa, người đẹp sủng ái của Chúa, vâng theo
mỹ ý của Hiền Vương mang đến tư thất Nguyễn Cửu Kiều một bộ
triều phục mới tinh… Nàng Thừa không làm sao biết được những gì
đang diễn biến trong thâm tâm vị chúa tuổi trẻ tài cao đã từng nâng
niu âu yếm ấy, được lệnh là nàng ngoan ngoãn vâng theo…
Nàng Thửa đem bộ triều phục đến nhà Chướng dinh Nguyễn Cửu
Kiều, rồi chẳng ai còn thấy nàng trở lại Vương phủ với Hiền Vương
nữa. Vì chính nàng cũng không biết được trong tay áo của bộ triều
phục mới có bức mật thư ủy thác cho Cửu Kiều: kết liễu đời nàng
Thừa để tránh cho non nước xứ Đàng trong cái họa Tây Thi!
Phải chăng Hiền Vương Nguyễn Phúc Tần sáng suốt hơn Ngô Phù
Sai? Hay vì không đủ nghị lực để kiềm chế dục vọng, lòng ích kỷ
thấp hèn nên đã mượn tay của ông dượng trung quân giết hại một
ca nhi vô tội?
Lịch sử đã ca ngợi Hiền Vương, mãi đến nay chưa thấy dòng nào
nhắc đến hành vi bất nhân này. Một hành vi thâm độc nơi một vị
chúa mệnh danh là “Hiền”, thật đáng tiếc.
(Theo Thực lục tiền biên – Phủ biên tạp lục và Mộng Kinh sư)
Nguyễn Đắc Xuân
Chuyện các bà trong cung Nguyễn
-6MỘT VỤ LOẠN LUÂN
Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát là người có công xây dựng Đô thành
Phú Xuân vào giữa thế kỷ XVIII, đồng thời cũng là người gây nhân
đưa dần sự nghiệp của các chúa Nguyễn xuống vực thẳm. Một
trong những nguyên nhân dẫn đến thảm họa đó là vụ loạn luân giữa
Nguyễn Phúc Khoát với một bà công nữ.
Sử chép: Võ Vương có một người cậu ruột là ngoại tử Trương Phúc
Loan. Được Võ Vương tin cậy, trao cho rất nhiều quyền binh, nhưng
Loan vẫn chưa vừa lòng. Vốn là một tay gian hùng, tham lam, tàn
nhẫn và thủ đoạn, Loan có thể làm bất cứ điều gian ác nào để có
thêm quyền hành và của cải.
Hành vi thâm độc nhất của Loan là đẩy đứa cháu mình đang ở ngôi
vương (Võ Vương) vào vòng loạn luân.
Cô em con chú của Võ Vương là công nữ Ngọc Cầu (ái nữ của
Nguyễn Phúc Điền) có nhan sắc kiều diễm trang đài của một giáng
tiên. Biết Vương là người hiếu sắc, Loan tìm cách tạo điều kiện cho
Ngọc Cầu thường xuyên ra vào trong Vương phủ và gần gũi
Vương…
Một bên là trai đa tình, nịnh sắc, một bên là gái ngọc đã yêu kiều,
thanh tân, lại bay bướm phơi phới xuân tình… như hang tối khao
khát ánh dương thì cái thể “lửa gần rơm” chẳng mấy lúc sẽ cháy
bùng ngọn lửa yêu đương và thiêu rụi cả luân thường đạo lý. Suốt
ngày thâu đêm trong cung Trường Lạc “anh em” qua hương trà,
men rượu, khóe mắt, nụ cười… mải mê hoan lạc không còn biết trời
trăng. Kết quả của những lần lăn lóc ái ân vụng trộm, bà Ngọc Cầu
đã mang thai với ông anh đồng đường và sinh ra một công tử. Loạn
luân! Đối với bá tánh thì tội phải ném đá, hành hạ… nhưng tại
Vương phủ này thì lại được xem như chuyện bình thường! Và Công
nữ Ngọc Cầu nghiễm nhiên trở thành một cung phi được sủng ái
bậc nhất trong phạm vi tả hữu hành lang. Anh em của Ngọc Cầu
đều được Vương trọng dụng ban quyền cao, lộc hậu: Nguyễn Phúc
Viêm (anh bà) làm Chưởng thủy cơ, Nguyễn Phúc Nghiêm (em
Viêm) giữ chức Nội hữu, Chưởng dinh quản Bộ Lại, Bộ Binh, lãnh
Tả phủ Chưởng phủ sự dinh Quảng Nam. Hai anh em Viêm –
Nghiêm là hạng ngư...
 





